Tìm hiểu về Ronaldo- huyền thoại bóng đá của Brazil

Bài viết này phần nào hé mở tại sao Ronaldo (Rô béo) lại được yêu mến nhiều như vậy, nhất là các thế hệ 8x,9x đời đầu.

RONALDO – Một huyền thoại của Brazil

Sir Bobby Robson từng nói về Ronaldo:

“Ronaldo là cầu thủ duy nhất làm cho khán giả phấn khích khi anh ta nhận bóng từ… giữa sân. Chỉ cần Ronaldo chạm bóng, người ta sẽ đứng dậy và tạo ra những làn sóng người”.

Xem Ronaldo thi đấu, có một điều rất đặc biệt, đó là khi bóng đến chân anh, khán giả sẽ nín thở chờ đợi một điều kỳ diệu nào đó. Có thể là một pha bóng kỹ thuật, một đường chuyền…nhưng lý do chính Ronaldo làm khán giả say mê bởi anh là một cầu thủ theo kiểu “phản chiến thuật”, nghĩa là hầu hết trong các tình huống, dù đang ở giữa sân, anh cũng sẽ khéo léo giữ trái bóng trong chân và tăng tốc băng băng về phía khung thành đối phương, dù phía trước đôi khi là cả một rừng hậu vệ.

“Cơn lốc xứ Samba” là cụm từ mô tả chính xác phong cách chơi bóng của Ronaldo, có thể trước mặt anh là các hậu vệ tốc độ của La Liga hay hậu vệ thép Italia trứ danh, tất cả sẽ bị anh khuất phục, thậm chí khi chỉ còn lại thủ môn cũng chưa dùng lại, bởi anh có thói quen yêu thích là pha bóng đảo chân lừa qua thủ môn rồi mới ghi bàn vào lưới trống.

Không ai có thể quên tình huống năm 1997, trong một trận đấu giữa Barcelona và Depotivo, Ronaldo đã có một tình huống đi bóng từ giữa sân, vượt qua tất cả hàng hậu vệ của Depo. Sau đó anh nhẹ nhàng vượt qua thủ môn và đệm bóng vào lưới trống. Một bàn thắng kinh điển của một cầu thủ vĩ đại, ngày nay bàn thắng ấy vẫn cứ được các Cule và các Fan hâm bộ bóng đá trên toàn thế giới cứ nhắc đi nhắc lại mãi không thôi. Hiếm có một cầu thủ nào có kỹ năng Solo và kỹ thuật cá nhân tốt như R9 mà bóng đá từng sản sinh ra.  Nhiều người bảo Messi có thể đạt tầm như Ronaldo, nhưng  nếu nhìn kỹ Messi có thể thực hiện  hoàn hảo những pha Solo, nhưng nếu nói đến các bàn thắng tuyệt mỹ thì M10 còn phải học tập bậc tiền bối dài dài.

“người ngoài hành tinh” Ronaldo của Brazil

Yếu tố không thể dự đoán và liều lĩnh của anh luôn mang lại cảm giác phấn khích cho người xem, anh có thể thành công hoặc thất bại trong tình huống đó , nhưng cảm giác thích thú là điều làm khán giả hết sức yêu mến anh, bởi suy cho cùng bóng đá là một môn giải trí, và anh là một chuyên gia tạo nên sự mãn nhãn trên sân khấu đó.

Sự thú vị ở Ronaldo còn thể hiện ở tính cách và thái độ của anh khi thi đấu. Một cầu thủ chơi đẹp đúng nghĩa đen, dù bị phạm lỗi rất nhiều nhưng anh hầu như không có những pha bóng ăn vạ trong vòng cấm. Điều này dẫn đến một thú vị là giai đoạn đỉnh cao cuối thập niên 90, khi Ronaldo ngã trong vòng cấm thì hầu hết trọng tài sẽ cắt còi thổi phạt đền. Ngay chính trọng tài cũng có ấn tượng và niềm tin từ tinh thần thể thao của anh. Ngoài ra tính cách hiền lành, không bao giờ chơi xấu hay đáp trả hành vi từ đối thủ, kèm theo khuôn mặt có chiếc răng thỏ luôn tươi cười đã tạo nên thiện cảm, ấn tượng đẹp mãi mãi trong lòng khán giả.

Một siêu tiền đạo có lối chơi phá cách, kỹ thuật đẹp mắt độc đáo và ngẫu hứng, một tinh thần thể thao đẹp và những kỷ lục đỉnh cao. Tất cả đã tạo nên số 9 hay nhất lịch sử bóng đá, và có lẽ là một trong số cầu thủ được yêu mến nhất qua các thời đại.

 Thành tích cá nhân của Ronaldo:

Ronaldo trong màu áo Barcelona

Giai đoạn 18-21 tuổi:

– Vua phá lưới giải vô địch Hà Lan: 1994-1995
– – Cầu thủ hay nhất thế giới năm 1996 (FIFA, Onze Mondial, World Soccer)
– Quả bóng bạc châu âu 1996
– Vua phá lưới La Liga: 1996-1997
– Cầu thủ hay nhất thế giới năm 1997
– Quả bóng vàng châu Âu các năm 1997
– Chiếc giày vàng châu Âu: 1997
– Cầu thủ xuất sắc nhất Copa America 1997
– Quả bóng vàng World Cup 1998
– Cầu thủ xuất sắc nhất UEFA: 1998
– Quả bóng đồng năm 1998

Giai đoạn sau đó, từ 21 tuổi-giải nghệ:

– Vua phá lưới Copa America 1999
– Quả bóng vàng châu Âu năm 2002
– Cầu thủ hay nhất thế giới năm 2002 (Onze Mondial, World Soccer)
– Chiếc giày vàng World Cup 2002
– Vua phá lưới La Liga: 2003-2004./

Nguồn: Pola Ha

 

 

Tài năng trẻ Josua Kimmich là ai? Vì sao anh lại được ví như Lahm?

Nếu như theo dõi bóng đá Châu Âu trong suốt những mùa bóng vừa qua, hẳn không ai còn xa lạ gì đối với cái tên Josua Kimmich, một thần đồng bóng đá của Bayern Munich. Anh được ví như Phillip Lahm của bóng đá  Châu Âu. Hôm nay, hãy đọc bài viết này để cùng tìm hiểu thêm về anh.Tài năng trẻ Josua Kimmich là ai? Vì sao anh lại được ví như Lahm?

Joshua Kimmich: Từ U21 Châu Âu đến trụ cột của Hùm Xám. Năm 2017, sau mọi vinh quang và thăng trầm với cả đội tuyển Đức và Bayern Munich, Phillip Lahm, ở cái tuổi 33 quyết định rằng anh nên ngừng sự nghiệp chơi bóng lại. Đó không hề là một quyết định dễ dàng với cá nhân Lahm khi mà chỉ khoảng 3-4 năm trước ngày giải nghệ, anh còn đang là nhà vô địch World Cup và cựu vương Champions League, nhưng có lẽ Lahm cảm thấy, sau tất cả, thế … đã là đủ. Thế hệ của Lahm đã từng nổi lên như một nguồn sinh khí mới, cứu cả một nước Đức đang lao đao trong cơn bĩ cực, nhưng thời gian trôi qua, ai … rồi cũng phải già. Phillip Lahm, dù có thông minh đến thế nào, anh, cũng không thoát nổi cái xoáy ốc thời gian đầy nghiệt ngã. Và Lahm chọn lui về hậu trường khi bản thân vẫn còn ở đỉnh cao để nhường sân khấu lại cho những cái tên trẻ trung hơn và giàu khát khao hơn, mà nổi lên trong số đó là chàng hậu vệ trẻ có tên … Joshua Kimmich.

Sự giống nhau đến lạ giữa Kimmich và Lahm

Cho mãi đến tận khi Lahm giải nghệ, giới mộ điệu vẫn sẽ không thôi ngưng thắc mắc rằng liệu chúng ta sẽ gọi anh là gì, một hậu vệ trái-vị trí khởi nghiệp của anh, hay một hậu vệ phải-vị trí đã đưa anh đến với ngôi vương Champions League năm 2013, hay một tiền vệ trung tâm-vị trí đưa anh đến với ngôi cao nhất tại World Cup 2014; và trùng hợp thay, chúng ta cũng đang gặp vấn đề tương tự với chính truyền nhân của Lahm, Joshua Kimmich. Anh chàng sinh tại vùng ngoại ô của thành phố Stuttgart từng trưởng thành tại lò đào tạo của câu lạc bộ cùng thành phố như một tiền vệ trung tâm. Sau khi chuyển đến chơi cho lần lượt là Bosingen và RB Leipzig, anh chàng vẫn chơi như một tiền vệ trung tâm thuần túy cho đến khi cập bến Bayern Munich vào mùa đông năm 2015, một mùa đông đã thay đổi không chỉ lịch sử của Bayern Munich mà còn của chính chàng trai khi ấy chỉ mới độ đôi mươi.

Lahm và Josua Kimmich

Dù chẳng ai hiểu vì sao Pep Guardiola khi ấy lại kí hợp đồng với một cầu thủ đang chơi tại Bundesliga 2, song những gì Kimmich thể hiện đã xua tan các hoài nghi dành cho mình. Chàng “tiền vệ trung tâm” kia bằng một cách nào đó thích nghi với việc chơi như một hậu vệ biên và đôi khi là cả trung vệ, sự thích ứng của Kimmich giúp Pep Guardiola khi đó giải quyết được bài toán chấn thương và phần nào bảo đảm thể lực cho các trụ cột cho các vòng đấu quan trọng ở Champions League. Và thế là người ta bắt đầu quên mất cái cách Kimmich từng khởi nghiệp cầu thủ như một tiền vệ trung tâm. Trong lịch sử bóng đá thế giới, không ít trường hợp như Kimmich từng xảy ra; một hậu vệ chuyển lên đá ở trung tâm tuyến tiền vệ hoặc một tiền vệ được chuyển về đá hậu vệ, cách chuyển đổi như vậy là không hiếm. Những Gattuso, Seedorf, Edgar Davids, Frank Rijkaard, và De Boer đã từng thành công khi chuyển từ hậu vệ sang chơi như tiền vệ, còn Kimmich thì thuộc vào trường hợp còn lại khi anh chàng chuyển từ trung tâm hàng tiền vệ để xuống chơi như một hậu vệ. Trước Kimmich, những Mascherano và Desailly cũng từng thành công khi chuyển đội theo cách như vậy, và sự thành công của cả hai có lẽ là không cần bàn cãi.

Thành công của Kimmich rõ ràng là còn quá khiêm tốn khi so với những trường hợp kể trên, nhưng nói ra để thấy rằng, anh chàng sinh trưởng tại Stuttgard hoàn toàn có thể trở thành một cầu thủ vĩ đại dù phải chơi trái sở trường. Đương nhiên, rất khó để yêu cầu Joshua Kimmich chơi như một tiền vệ trung tâm ở thời điểm hiện tại bởi tuyến tiền vệ của Hùm Xám là quá chật chội để nhét thêm bất cứ ai vào, và việc anh chuyển xuống thi đấu như một hậu vệ phải âu cũng là hợp lí. Nhưng đó cũng như một cái duyên trời định cho anh chàng này. Việc chơi ở dưới như một hậu vệ phải không khiến các phẩm chất của anh bị mất đi, mà ngược lại, những kĩ năng của một tiền vệ vẫn ở đó, nhưng thay vào việc kiểm soát trận đấu, các kĩ năng kia được Kimmich khéo léo áp dụng vào việc phòng ngự. Khi cần thiết, Kimmich có thể băng lên và dứt điểm như một tiền vệ, còn khi chuyển sang phòng ngự, kĩ năng đọc tình huống giúp chàng trai nhỏ con kiểm soát không gian lẫn thời gian hiệu quả nhất có thể. Một tiền vệ trung tâm vẫn ở đấy, nhưng chỉ khác ở cái cách anh ta áp dụng tài năng của mình vào việc phòng ngự nhiều hơn một chút.

Euro 2016 và World Cup 2018 là những thất bại, nhưng tương lai tươi sáng vẫn ở đó.

Dù nổi lên rất nhanh sau một năm 2015 thành công với Bayern Munich, nhưng những sân chơi như Euro 2016 và World Cup 2018 vẫn còn tương đối quá tầm với chàng trai tuổi Hợi. Ở cái hai giải đấu kể trên, Kimich chưa thể hiện được nhiều khả năng của mình ở vị trí hậu vệ phải do chính Phillip Lahm để lại. Thường xuyên hỏng cánh và dâng cao quá mức cho phép, Kimmich cho thấy việc được đào tạo như một tiền vệ trung tâm có ảnh hưởng đến anh lớn dường nào trong cả cách chơi lẫn tư duy chơi bóng. Tuy nhiên, đó chưa hẳn là vấn đề lớn. Joshua Kimmich đang có dấu hiệu chững lại trong tầm 1 năm gần đây khi anh đang chịu nhiều sức ép từ việc bị so sánh với chính người đàn huyền thoại, Phillip Lahm. Việc chơi cùng một vị trí và có vóc dáng gần như giông giống nhau khiến người ta có le khắc khe hơn với chính Kimmich và dù cho anh vẫn chơi tốt, điều đó vẫn phần nào chưa đủ để thuyết phục giới mộ điệu bởi nhìn vào Kimmich, người ta lại chợt nhớ Lahm.

Josua Kimmich trong màu áo Bayern Munich

Người ta nhớ tới những pha chơi bóng hai chân như một của Lahm; người ta nhớ cái sự hào hoa và thanh lịch của anh chàng mỗi khi anh ta xoạc bóng; và người ta nhớ Lahm như một đội trưởng vĩ đại của xe tăng Đức năm 2014. Nhưng sau tất cả, Kimmich và Lahm không hề giống nhau. Họ có thể giống nhau ở nhiều điểm, nhưng cả hai sẽ không bao giờ là một, và Kimmich có quyền tự hào vì anh có ngày hôm nay nhờ chính những tháng năm khổ luyện ở Bosigen và Stuttgard, chứ không phải vì anh có ngoại hình giống một huyền thoại. Anh có thể đã có đôi lúc sai lầm trong việc phòng ngự, nhưng không ai quên được cái cách anh băng lên xé lưới đối phương khi cần và mỗi khi đội nhà bị ép sân, anh lại luôn tỏ ra bình tĩnh để hóa giải hiểm nguy. Dù chưa phải là một hậu vệ phải hoàn hảo, Kimmich ít ra đã phần nào khiến cho người tiền bối Phillip Lahm tự hào.

Sau tất cả, có thể người ta đã quên anh chàng kia từng bắt đầu sự nghiệp của mình như một tiền vệ, nhưng Kimmich, có lẽ cậu cũng không buồn nếu người ta xem cậu như một trong những hậu vệ phải hay nhất thế giới ở thì hiện tại, đúng không? Bởi cậu đúng là một hậu vệ cừ khôi đấy. Và chúc mừng tuổi 24 của cậu, Kimmich (8/02/1995)./

Nguồn: Võ Khương- Trên đường Ptch

 

 

 

Những quy định cơ bản trong luật bóng đá 7 người cần biết

Bóng đá 7 người cũng là một trong các nội dung thi đấu trên sân bóng mini, được áp dụng trong thi đấu bóng đá mà tổ chức các giải đấu chủ yếu cho đối tượng thuộc độ tuổi thiếu niên. Cũng giống như bóng đá 5 người và 11 người, thì bóng đá 7 người cũng có những quy định riêng theo đúng với yêu cầu của luật bóng đá. Bài viết này, chúng tôi sẽ cung cấp cho bạn đọc những nội dung trong luật bóng đá 7 người cần biết, để hiểu được thể thức thi đấu của nó.

1. Luật cầu thủ

Với bóng đá 7 người, một trận đấu chính thức được bắt đầu khi thành viên của mỗi đội bóng sẽ có tối đa 7 người, tối thiểu 6 người và đã có 1 thủ môn. Trong thời gian diễn ra trận đấu, bất cứ cầu thủ nào cũng có quyền chơi thay thủ môn ở vị trí thủ môn, việc thay thế đó sẽ thực hiện khi bóng đang ngoài cuộc và thông báo đến trọng tài từ trước đấy.

Tiếp đó, việc thay người trong bóng đá 7 người số người thay thế dự bị của mỗi đội tối đa sẽ là 7 người, có nghĩa là cầu thủ nào cũng sẽ có cơ hội được ra sân, không có sự phân biệt nào ở vị trí hay thời gian. Khác với bóng đá 5 người, khi cầu thủ đã bị thay ra sân thì sẽ không được quay lại thi đấu tiếp.

Việc thực hiện thay người, sẽ thực hiện trong thời gian bóng đá ở bên ngoài cuộc, đã thông báo lên trọng tài và được sự đồng ý từ tổ trọng tài từ trước đó, có sự cho phép thay người thì việc thay cầu thủ mới được diễn ra.

2. Trang phục thi đấu

Đối với trang phục thi đấu của luật bóng đá 7 người, cũng phải tuân theo đúng với những quy định trong luật bóng đá đã đưa ra. Có nghĩa là, màu sắc về trang phục của mỗi đội phải khác với đối phương của mình, có màu tương đồng giữa quần vào áo. Mỗi cầu thủ phải có một số áo riêng, rõ ràng không trùng với cầu thủ nào ở trong đội.

Thủ môn sẽ có màu trang phục khác với đồng đội, khác đội bạn và thủ môn đội bạn, khác với trọng tài. Thủ môn phải đi gang tay để bắt bóng. Các cầu thủ ra sân phải đi giày thể thao theo quy định, không được đi giày đinh và không mang theo trang sức, vật dụng có thể gây nguy hiểm cho người khác.

3. Thời gian thi đấu

Trong bóng đá 7 người, luật có quy định rõ ràng tùy theo độ tuổi mà sẽ có thời gian thi đấu khác nhau và mỗi trận đấu sẽ diễn ra trong hai hiệp. Theo đó, nếu thi đấu bóng đá 7 người ở độ tuổi thiếu niên thời gian thi đấu cho mỗi hiệp sẽ là 25 phút; còn ở độ tuổi thiếu nhi thì thời gian thi đấu cho mỗi hiệp sẽ là 20 phút. Trong trận đấu sẽ được nghỉ giải lao giữa hai hiệp, thời gian nghỉ là 10 phút.

Đối với bóng đá 7 người, khác với bóng đá 5 người và 11 người ở những giải trẻ, khi thời gian thi đấu chính thức của trận đấu kết thúc mà vẫn tìm được đội nào thắng trong những trận đấu loại trực tiếp, thì sẽ không tổ chức đá hiệp phụ. Thay vào đó, sẽ tổ chức đá luân lưu 11m đội nào ghi được nhiều bàn hơn, đội đó giành chiến thắng.

Cũng giống như bóng đá 11 người, trong bóng đá 7 người có thời gian bù giờ trong mỗi hiệp đấu. Thời gian này được tính, khi trong thời gian thi đấu chính thức có cầu thủ bị chấn thương nằm sân cần đến sự chăm sóc của các bác sĩ, thời gian bóng ở ngoài cuộc và thời gian thay người.

4. Quy định về trọng tài và xử phạt

Cũng giống như bóng đá 5 người và 11 người, một trận đấu diễn ra đảm bảo công bằng và văn minh thì sẽ có đội ngũ trọng tài thực hiện nhiệm vụ điều khiển trận đấu. Theo đó, quy định về trọng tài và xử phạt sẽ theo các nội dung chính sau:

Trọng tài sẽ là người có quyền đưa ra các quyết định về việc cho trận đấu dừng lại, tạm hoãn trận đấu nếu như có bất cứ lỗi nào đã xảy ra. Trọng tài sẽ đưa ra các hình phạt tương ứng, với những lỗi mà cầu thủ vi phạm.

Đối với các cầu thủ quá khích, khi họ đánh nhau hay có sự chửi bới và tự ý bỏ ra ngoài sân, thì sẽ bị các trọng tài nhắc nhẹ trước khi họ đưa ra những hình phạt thích đáng khác là thẻ. Nếu như mức độ nặng hơn, thì cầu thủ đó có thể sẽ bị trọng tài tước quyền thi đấu ở trong một thời gian nhất định để xem xét. Khi cầu thủ đã bị tước quyền thi đấu trong trận đấu hiện tại, thì cầu thủ đó không có quyền tham gia vào danh sách của cầu thủ dự bị.

Trong bóng đá thì nhiệm vụ của các trọng tài là vô cùng quan trọng, vì thế khi tổ chức bất cứ giải đấu nào thì ban tổ chức giải đó luôn cố gắng tìm ra những trọng tài công tâm phân minh, là một người có khả năng trong việc quan sát, có sự nhạy bén. Quan trọng, vì trọng tài chính cũng phải có thể lực tốt như các cầu thủ để chạy đua cùng với trái bóng, sự di chuyển của cầu thủ.

Đối với các trọng tài, họ không được phép sử dụng đến chức vụ của mình để đàn áo cầu thủ, cũng không được phép lơ là trong các tình huống tranh chấp của hai bên. Để làm tốt nhiệm vụ này, một người là không thể làm tốt nên FIFA đã có quy định là hỗ trợ cho trọng tài chính sẽ có các trọng tài biên, các trợ lý trọng tài để trận đấu bóng đó diễn ra hoàn hảo hơn.

Đối với các trợ lý trọng tài, họ sẽ hỗ trợ trọng tài chính trong việc quan sát, bắt lỗi cầu thủ và đưa ra những quan điểm của mình để trọng tài chính có sự xem xét rồi quyết định. Đối với trợ lý trọng tài, họ không có quyền tự ý đổi người, cũng không được cho dừng trận đấu nếu như chưa được sự đồng ý từ bên trọng tài chính dù là tình huống cần dừng lại có đang là một chấn thương. Trợ lý trọng tài cũng không phải là người đưa ra thẻ phạt, quyết định về thời gian đá bù giờ.

5. Quy định về bàn thắng

Quy định về bàn thắng, trong luật bóng đá 7 người gồm các nội dung chính sau đây:

Thứ nhất, bàn thắng được tính là hợp lệ khi quả bóng đó đã đi qua vạch vôi cầu môn, ở trong khu giới hạn của khung thành. Người thực hiện ghi bàn, trước đó chưa mắc phải các lỗi nào như việt vị hay phạm lỗi,… Những quả phạt trực tiếp vào cầu môn, sẽ được tính là bàn thắng hợp lệ. Qủa phạt gián tiếp, qua chân một cầu thủ nào đó vào cầu môn cũng được tính là hợp lệ.

Thứ hai, nếu thủ môn bắt bóng do đồng đội của mình đá về, thì đối phương sẽ được hưởng một quả đá phạt trực tiếp tại chính địa điểm cầu thủ đó bắt quả bóng. Với những trường hợp phạm lỗi, tùy vào mức độ nghiêm trọng trọng tài sẽ nhắc nhở hoặc là quyết định rút thẻ. Nếu như cầu thủ nào đã bị một thẻ vàng trong trận đấu, mà lại phạm lỗi và nhận thêm một thẻ vàng nữa, sẽ phải nhận một trực tiếp và bị tước quyền thi đấu ra khỏi sân.

Kết luận

Trên đây là những quy định trong luật bóng đá 7 người, cơ bản nhất mà các bạn nên nắm được. Bóng đá đang rất phát triển, nên có rất nhiều giải thi đấu cho độ tuổi trẻ được tổ chức, vậy nên việc nắm được luật rất tốt trong việc tập luyện cũng như thi đấu của các cháu. Ngoài ra, nếu bạn là một người yêu thích bóng đá, thường xuyên xem bóng đá thì hãy truy cập vào  https://tructuyenbongda.com, để không bỏ lỡ đi những trận cầu đỉnh cao của bóng đá trong nước và thế giới các bạn nhé.

7daysinabudhabi.com

 

Lật lại quá khứ: Trọng tài thiên vị Barcelona, không, là Real Madrid

Xưa nay các Madridsita cứ tự hỏi rằng những trọng tài ở cả Tây Ban Nha và Châu Âu đang thiên vị Barcelona. Nhưng nếu nhìn lại những mùa giải, đặc biệt là Champions League. Dường như Real cũng được trọng tài thiên vị không kém. Nhờ sự thiên vị mà có được 2 chiếc cúp.

Đúng rồi, trọng tài thiên vị Barca. Nhưng rồi ai là kẻ đã có tận hai chiếc cúp nhỉ?

Trọng tài thiên vị Barca lắm, thiên vị đến mức cái tình huống thẻ đỏ của Roberto là một tình huống 50/50. Marcelo lao thẳng vào Sergi để khiến hậu vệ của Barca ức chế, và sau đó chính hậu vệ người Brazil ngã ra khi Sergi chỉ mới đưa tay chạm nhẹ vào người của Marcelo. Lực nó nhẹ đến mức mà Marcelo …. ngã tận 1 vòng. Đúng đó, là 1 vòng đó! Ai là gã hay nói là Barca được thiên vị nhỉ? Phải là mấy gã fan của đội R không? Vậy cho tôi hỏi là pha bóng kia, vì được thiên vị nên Barca được hưởng đặc ân là … chơi thiếu người phải không?

Người ta hay nói Barcelona luôn được trọng tài thiên vị

Trong bóng đá, tiểu xảo là có. Đúng! Đi mà hỏi mấy gã cộm cán như Chiellini hay Bonnuci xem: họ dùng điều gì để ngăn chặn các tiền đạo đối phương? Tôi dám cá rằng nếu bạn nghe được tiếng Ý thì câu trả lời mà bạn nhận được sẽ có: “ừ thì tiểu xảo!”. Vậy thì có ai trả lời cho tôi xem, nếu không dụng đến tiểu xảo, thì Ronaldo và Messi có ghi được nhiều bàn đến thế không. Vậy thì tại sao mỗi lần các cầu thủ Barca và cá nhân Messi dụng đến tiểu xảo để tránh các đòn bẩn của hậu vệ đối phương thì các ông lại la lên rằng họ được trọng tài thiên vị?

Nếu Real không có sự châm chước của trọng tài, họ đã bị mất vé chơi chung kết Champions League năm nay rồi; cứ bình tĩnh đi. Bật highlight trận vừa qua và xem thử là tôi nói đúng hay sai. Và nếu Real không có sự cảm thông từ các trọng tài, siêu kinh điển vừa qua, họ đã phải nhận ít nhất là 1 thẻ đỏ rồi. Đạp thẳng chân như Bale mà không bị thẻ đỏ thì uổng quá! Đừng có nói ai được thiên vị hay không, bởi bóng đá là trò chơi của thiên thời, địa lợi, và nhân hòa.

Nhưng quên mất rằng chính Real Madrid mới là đội được hưởng lợi

Dù có là Barca mà phải đá ở một mặt cỏ như mặt cỏ sân Thống Nhất, và đã thế còn gặp mấy bác trọng tài chuyên môn cấp tỉnh, thì họ cũng thua sấp mặt thôi. Đó gọi là có nhân hòa mà không có thiên thời và địa lợi. Và dù muốn hay không muốn, tôi phải nói fan của đội R thế này. Chúng tôi đã có một cú đúp cho mùa này, còn các bạn thì còn một trận chung kết phải chơi nếu muốn có danh hiệu. Đừng quên, đối thủ của các bạn là Liverpool-người vừa giã cho một trong những hàng phòng ngự ổn định nhất tận 7 bàn. 7 bàn! Đừng có quên chuyện đấy! Và cũng đừng quên rằng các bạn yếu ớt thế nào nếu chẳng may Carvajal, Marcelo, hay Ramos phải ngồi ngoài. Còn Rô điệu ư. Tôi xin lỗi nhé. Trong 3 trận gần nhất, anh đá như bà bầu mắc đẻ. Trì trệ và nặng nề đến khó tả. Ngoài những tình huống xông xáo trong phòng ngự, cho tôi thấy được chút khả năng ghi bàn của anh, được không Rô điệu?

Và để kết bài, tôi xin nhắc lại câu hỏi ở trên: Ai là đội đã có cú đúp mùa này nhỉ?

Ký ức tuyển Việt Nam: Về 1 đội tuyển cách đây vài năm

Khi ông Park Hang Seo còn chưa lên nắm quyền đội tuyển quốc gia.  Và cái ngày mà Hữu Thắng còn nắm quyền, chứng kiến một hình ảnh đội tuyển bạc nhược chứ không hào nhoáng như bây giờ, tôi cảm thấy nhói đau và chạnh lòng. Ngày hôm nay, khi nhìn thấy một đội tuyển đã khác xưa, thì ký ức lúc đó trong tôi lại hiện về- về một đội tuyển Việt Nam bạc nhược

Không muốn viết những dòng này đâu, nhưng mà càng nghĩ càng muốn viết ra. Tôi biết trong số 90 triệu dân của đất nước nhỏ bé này, có những người mê bóng đá giống tôi. Chúng ta nghĩ bóng đá, ăn bóng đá, và có khi là mơ về trái bóng. Và ở bóng đá, chúng ta có những nỗi niềm mà tôi và những người mê môn thể thao vua giống tôi sẻ chia. Chúng ta mong một ngày Việt Nam đá World Cup ở cấp độ đội tuyển thay vì là U20 như năm rồi. Chúng ta mong một ngày người ta so V-League với những NHA, La Liga. Chúng ta mong một ngày chúng ta ẵm huy chương vàng Sea Game.

Rồi khi mà Sea Game còn chưa diễn ra, chúng ta đã đòi cho bằng được huy chương vàng. Chúng ta nói những “gã” được ăn, được tập, và được tập với Tây như là Công Phượng, Tuấn Anh, Xuân Trường phải thắng HCV. Họ cũng là con người thôi những đồng bào tôi. Họ cũng cần ngủ một ngày 7 tiếng, ăn một ngày 3 cữ, và tắm một ngày tệ lắm là 1 lần. Họ biết khóc, biết buồn, biết tức, và biết thốt ra lời xin lỗi. Có chăng ta quá cay nghiệt chăng. Ta quá phũ với những thứ họ làm. Những trận đòn như đấu võ họ phải chịu trước Indo; các bạn quên sao. Những pha tả xung hữu đột trước hàng thủ Campuchia; các bạn quên chăng. Rồi những pha làm bàn trước những gã đầy ma mãnh Phillipines; các bạn quên chăng. Tôi không thể trách họ mãi được vì trách họ chẳng thể xoay chuyển điều gì.

Giờ tôi gửi Hữu Thắng cùng những người như bầu Đức. Xong trận hôm nay với Thái và trận hôm thứ ba trước Indo, thì tôi mới hiểu rõ hơn về Hữu Thắng. Một người bảo thủ đến cùng cực. Sao không phải là Quang Hải mà là Hồng Duy. Sao không là Đức Chinh thay vì Tuấn Tài. Sao không xoay tua hàng thủ. Sao không cho Tiến Dũng bắt mà phải là Minh Long. Sao vậy trời? Tôi không có văn bằng làm huấn luyện, nhưng thử hỏi liệu có một ai dám dùng một con người không thể tạo niềm tin được. Một Hồng Duy ích kỉ đến lạ lùng. Một Tuấn Tài vốn quá duyên lại hoá vô dụng. Một Phí Minh Long luôn tỉnh táo lại ngớ ngẩn như bé học chữ. Khó hiểu quá. Tại sao ông lại bảo thủ đến mức tin dùng một người vừa lành chân như Tuấn Tài ở những trận quan trọng nhất. Tại sao lại dùng một Hồng Duy quá ích kỉ.

Và tại sao để Toàn đá khi mà thể lực anh không còn đảm bảo. Hữu Thắng có đủ quân cho 2 trận khó nhất. Một Đông Triều mang đến nét mới cho những tình huống cố định, một Thanh Bình hay Đức Chinh sẵn sàng bùng nổ, một Lâm Ti Pông không muốn bị lép vế, một Tiến Dũng đủ bình tĩnh cho những pha bóng gam co nhất, và còn đó là những Minh Dĩ, Tiến Dụng, vâng vâng không được triệu tập. Tôi không muốn biến mình thành một “kẻ phán xử”, nhưng thử hỏi nếu Hữu Thắng không bảo thủ, chúng ta đã có thể đi sâu hơn. “Diệt” Indo trong thế tử thủ đâu phải là quá khó. Đá bình tĩnh để kiếm điểm trước người Thái đâu phải là quá khó. Chúng ta tự mình có thể định đoạt. Giờ tôi nhìn sang bầu Đức và tôi thương ông nhưng tôi cũng trách ông.

Bầu Đức đưa ra lò những “người” ưu tú nhất và đúng là so với nhiều người họ chứng minh được điều đó. Nhưng tại sao phải đưa họ “lên mây”? Bầu Đức cho họ chỗ ăn, chỗ học, chỗ tập bóng nhưng Bầu Đức tước đi của họ một thứ. Sự khiêm tốn. Người ta tự hỏi là tại sao ít khi Công Phượng chủ động nhường banh trong khi nếu anh làm vậy thì có lẽ mọi chuyện không tới nỗi này. Anh tự tin với khả năng nhưng đây có lẽ là lúc để Phượng tự trách bản thân, tự hỏi rằng tại sao, tự thấy xấu hổ vì những pha ham bóng của mình trong nhiều trận đấu.

Từng có một đội ngũ bạc nhược cách đây vài năm

Và chốt lại là, chúng ta quá “đen”. Sự thiếu may mắn cướp đi của chúng ta quá nhiều. Trận hoà trước Indo có lẽ là ví dụ khó chối cãi. Chúng ta hoà trong thế ép sân. Tôi biết là trước những gã chỉ biết bó đội hình mà thủ, chẳng ai mà đá cho được. Đến Barca, Arsenal còn phải bó tay. Chúng ta thua vì nhiều yếu tố và cái yếu tố đen là yếu tố bất khả kháng. Nhưng có những thứ mà chúng ta có thể làm.

Thay đổi cơ sở đào tạo trẻ để những người như lứa U20, lứa Công Phượng hay thế hẹ Huỳnh Đức, Công Minh tiếp tục ra đời. Thay đổi cơ cấu trọng tài nhằm tạo ra nhiều trận đấu fairplay hơn. Thay đổi cơ cấu xử phạt cầu thủ để tránh những hệ lụy không đáng. Và nhất là thay đổi thể thức giải V-League (14 có thể tăng lên 18). Ngoài ra thay đổi lại cơ cấu sở hữu điều hành một đội bóng để những tình trạng như một ông bầu nhiều đội.

Tôi cảm ơn các anh U22 vì những giọt mồ hôi, máu và cả nước mắt mà mấy anh để lại trên sân. Và tôi mong các đồng bào tôi là nếu còn yêu màu áo này thì đừng mắng họ nữa. Đừng xúc phạm họ nữa vì nếu là bạn thì bạn cũng đâu muốn như thế. Và hơn hết là tôi vẫn tin, tin vào một ngày quốc kì tôi bay trên trời và những cái HCV lấp lánh trên ngực những cầu thủ nước tôi. Tạm biệt các anh, và hẹn các anh ở AFF cúp, Asiad, Asian cup, và xa hơn là Olympic./